
Cô lầu vắng vẻ đìu hiu gió
Chống cằm, tựa cửa, đoái buồn trông
Gió đâu đưa lại mùi hương cũ
Bỗng nhoà lạc diệp lối mưa giăng.
Gió mưa tình tự ngày tháng cũ
Thân ấy giờ xa quá vãng rồi
Muôn việc ở đời bày như mộng
Trăm duyên trời đất tự kết xe
Lạnh lùng nhân diện màu bạc thếch
Vùn vụt không gian luống đổi dời
"Gió thu lá rụng - tình cô lữ
Mưa tối đèn xanh - khách mộng hồn"(*)
Duy có thân tình còn đượm lửa
Trong sầu, mắt gửi ý càn khôn!
- HaThanh-
22/07/09
(*) Thơ Nguyễn Trãi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét