
Bình yên dần xa em
như nắng sớm mùa lạnh
sáng hồng rồi xám xanh.
Tàn đêm trắng,
nhoà sương mai
và nối dài sợi yêu hư ảo...
Bình yên của em
là cơn giông còn say ngủ
mây cười hiền lặng im,
là que diêm bập bùng đốm lửa
rừng khô sẵn đợi chờ,
là niềm vui còn dang dở
cơn buồn chơi ú tim
…
Bình yên của em
là nỗi nhớ ngày bỏ quên
đêm cháy lòng vì thao thức.
Bình yên đến từ gió
Bình yên đến từ cây
Gió một mình thì lặng
Cây một mình thì êm
Gió qua vùng cây mọc
Chẳng còn nữa bình yên!
"Đã yêu, yêu đến vô cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau"
Bình yên của anh
là em xa vời vợi
lặng im lặng im
nhịp tim đều trong ngực.
2h30 20/7/09
- Ha -
Gửi tặng anh nỗi bình yên không báo trước của em. Vì anh, tất cả với em dường như trở thành mặt nước êm phẳng bên trên sóng ngầm, không thể dự đoán! Chỉ có một điều em chắc chắn, yêu thương đã gửi là trọn vẹn và thuỷ chung. Ở nơi ấy, anh hãy vì em mà lòng bình yên ấm áp, anh nhé!

Thanks em đã comment. Chúc 1 ngày vui vẻ. Bài thơ hay quá.
Trả lờiXóa